Rồi mùa thu bay đi...

Em từng ngỡ mùa đẹp đẽ luôn ở lại cùng mình, ví như người tốt mãi ở quanh ta cùng bao ngọt ngào dung dị. Đến khi giật mình vì một vài mất mát mới hay, rồi mọi thứ sẽ qua như mùa thu chóng bay đi để lại bao tàn phai ảm đạm cho đông yên ắng trở về.

Những khi một mình đạp trên đám lá khô vừa rụng xuống, em nghe lòng mình lao xao như tiếng lá, thổn thức buồn bã. Cuộc đời đẩy đưa mỗi người ngày càng xa mình của hôm qua, nên đôi khi tự ta thấy xa lạ với chính mình. Em mang một chiếc áo màu thu để níu lại mùa thu trong tâm trí. Đời sẽ buồn không anh nếu cứ đợi và ngóng trông mà chẳng thấy ai nhiệt tình tìm mình bằng yêu thương thật sự.

Rồi mùa thu bay đi để lại trên hàng hiên ướt vô vàn bông hoa sữa đã nhạt mùi. Những bông hoa li ti lúc trên cành nồng nàn và kiêu hãnh chừng nào đến khi rụng xuống lại khiêm nhường và yếu đuối chừng ấy. Như một cô gái bé nhỏ tỏ ra mình mạnh mẽ cố giấu đi những yếu lòng chực vỡ tan. Có bao giờ ta an nhiên đi qua tuổi trẻ mà không để lại một vài vết xước trong tim. Những thất bại trên đường đời dài rộng cứ thế ở lại, thành kinh nghiệm, bài học hay cái gì đó được xem là trải đời. Em sẽ thôi hoài nghi chút ít để dỗ dành cho tổn thương không đáng có của hôm qua.

Em từng hình dung về anh, về những năm tháng mình ấm êm bên nhau. Thế nhưng, mãi vẫn không định hình được anh là ai, ở đâu trong vô vàn người bước qua em, dửng dưng bình thản. Khi mùa thu đã phai gần hết, em tự hỏi bao giờ ta mới gặp và nhận ra nhau? Em đã gặp anh trong dáng hình một cô gái hai mươi đầy nông nổi và bản năng hay sẽ làm chao đảo trái tim anh trước hình ảnh một người đàn bà ba mươi mặn mà sâu sắc. Dù là ai, nếu có thoáng qua đời nhau, cũng đừng vô tình làm đau nhau bằng những ảo ảnh và hứa hẹn.



Em không ghi dấu trong anh bằng nhan sắc hay sự sắc sảo, chỉ là một người con gái đủ bản lĩnh, đủ hiểu biết để cùng anh đi hết cuộc đời. Cùng nhau qua nắng mưa bốn mùa, cùng nhau tàn tạ già nua. Tuổi xuân thì sẽ qua như mùa thu đang sửa soạn tạm biệt đất trời, có điều mùa thu hẹn trở về sau một vòng luân hồi như vốn dĩ còn tuổi xuân thì không. Ta chỉ có một tuổi xuân thì duy nhất. Em biết mình đang ủ ê trong một chiều thu ướt át. Thấy đời lênh đênh phiêu dạt, tựa hồ như mình cũng là một chiếc lá vàng đợi mùa thu về rụng rơi cho bớt chật chội. Em vội vã thu xếp cơn bão lòng để khỏi gặp lại những man mác của ngày xưa.

Ta viết lời yêu cùng nhau nghĩa là cam tâm yêu mến những điều tốt đẹp của nhau, cam tâm nén tiếng thở dài cho những điều vụng dại. Cam tâm đừng khiến mình trở thành cũ kỹ trong mắt người kia. Đôi khi, chúng ta sẽ lạc lòng vì nhớ nhung những điều đã cũ. Biết rằng chỉ dửng dưng nghĩ ngợi và nhớ nhung như một quán tính, một thói quen khó bỏ. Mình không ơ hờ níu giữ kỷ niệm buồn bã, chỉ là chưa đủ khôn ngoan để rũ sạch những tơ vương còn sót lại.

Lời yêu bỏ ngỏ cứ lững lờ như dòng sông trôi vô định. Cứ qua hết những nông nổi dại khờ, dịp nào đó trầm ngâm nhìn lại, thoáng thấy mình thật sự hư vô. Em lục đục chuẩn bị vài cuộn len để đan khăn cho mùa đông sắp tới. Một mai thức dậy, thấy se lòng và cô quạnh trước cơn gió chuyển mùa. Phút giây ấy, em lại hình dung một ngày mùa thu sớm bay đi…

Theo Diệu Ái - PNO

Bài viết khác
  • Trường Dạy Nghề Ẩm thực NetSpace
  • Bảng Ghim
  • Trường đại học Kinh Tế Kỹ Thuật Bình Dương
  • Hội doanh nhân
  • Liên Minh Thương Mại - Cổng Xúc Tiến Thương Mại Điện Tử Doanh Nghiệp Việt Nam
  • Trung tâm đào tạo văn hóa nghệ thuật IICM